Trang

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Trời lại đẹp rồi!!

   Sau mấy ngày rét mướt, nhìn thấy dòng người đi lại dưới ánh nắng mà lòng khoan khoái thế. Trời Hà Nội cứ thế này thì có ai còn muốn bỏ Hà Nội mà đi đâu nữa. Vừa đẹp, vừa yên bình.
    Dường như cuộc đời sinh viên đã cho tôi một sở thích thật bình dân. Sau mỗi bữa ăn, tôi thường nhâm nhi một cốc đen đá ko đường, đông hè gì cũng thế. Hương cà phê thơm nồng, vị cà phê đắng ngậy, làm tôi tỉnh táo và có thêm sức lực cho cả buổi chiều dài. Quán cà phê trước cổng trường pha cà phê không ngon lắm, vị hơi nhạt, mùi không thơm, nhưng lại rất hợp khẩu vị với túi tiền của mấy 'đứa' sinh viên như ... chúng tôi. 2 cốc cà phê, một đĩa hướng dương thế là bao nhiêu việc trên trời dưới biển đều đc đem ra bàn tán hết.


    Tôi thích cà phê ở cửa hàng của tôi, do mẹ tôi pha, mẹ tôi nếm, mẹ tôi rót. Nó có hương vị riêng, rất ngon. Giá cao hơn một tí, nhưng chất lượng hơn nhiều. Chẳng biết vì tôi uống cà phê của mẹ, ngon hơn, lại không cần trả tiền nên mới thấy cà phê ở cửa hàng tôi là ngon nhất, hay là do bản thân cà phê đã ngon...như quảng cáo của một hãng cà phê đã nói: "ngon không cưỡng lại được". Nhưng tôi cũng thích ngồi ở cái quán nhỏ của tôi, ngắm đường phố mà tôi đã từng nhìn ngắm hai mươi mấy năm nay, nhưng mỗi lần nhìn lại thấy nó khác đi một ít. Đó là thời gian mà tôi dừng lại để nghĩ về cuộc đời mình, vì những điều tôi đã làm được, chưa làm được và sẽ phải làm được. Tôi bắt tôi phải nghĩ, phải lo lắng cho cuộc sống của tôi, vì một điều đơn giản là tôi đã đủ lớn để phải làm việc đó.
    Ước gì mỗi ngày được uống một cốc cà phê do chính mình bỏ tiền ra mua, được cùng nhâm nhi ly và phê với người mình yêu, và được dành ra mấy tiếng để suy ngẫm về cuộc sống. Trời cứ đẹp và xanh trong thế này, lòng tôi cũng trong cũng xanh nhiều lắm!!!

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

A thousand miles (with you)

 Ngồi thẫn thờ một lúc, viết lách linh tinh đến gần sáng thì xong, mà khổ nỗi lại không buồn ngủ. Đời chả bao giờ cho ai cái gì toàn vẹn, cứ vẹt chỗ này khuyết chỗ kia. Thế đấy!
   Có khi sở trường của mình h chuyển sang viết về tình yêu. Vì mình nhìn đâu cũng thấy người ta yêu nhau, nghĩ cái gì cũng thấy có tình yêu trong đó. Trời Hà Nội nắng được 2 ngày lại mưa rét, thế mà mình 360 ngày chỉ nghĩ đến 1 người. Thật, có nhiều lúc chẳng nhận ra mình, nhiều khi chẳng hiểu được rốt cuộc con người trước đây của mình đã biến đi đâu. Mình trở thành 1 nửa của người mình yêu...

It' s always times like these
When I think of you,
And wonder if you ever think of me.

i''l walk a thousand miles if i can just see you...and hold you..tonight



   Có nhiều khi tự hỏi, tình yêu bắt đầu từ lúc nào và như thế nào? Liệu có ai yêu thật sự mà có thể trả lời được câu hỏi này hay không? Nếu có, thì chắc mình cũng đi cả nghìn dặm để đến gặp người đó. Vì tình yêu của mình bắt đầu không đơn giản, nhưng nó đã tốt đẹp, tốt hơn cả những gì mình mong muốn. Và rồi mình nhận ra, từ mong muốn nhỏ nhoi: "giá đâu đó có người đợi tôi", không biết từ lúc nào đã trở thành : em sẽ chờ anh đến khi trái tim em ngừng đập...

............ Yêu một người nhiều hơn bản thân mình, nghĩa là bạn phải chấp nhận hi sinh nhiều thứ đã từng là chuẩn mực trong cuộc sống của bạn. Bỏ đi những điều đó, để có được một tình yêu, dù không phải lúc nào cũng đẹp, dù có lúc tràn trong nước mắt và sự bức bối, cũng vẫn tốt đẹp hơn cứ khư khư giữ lấy thế giới riêng của mình và cô đơn trong khi rõ ràng bạn có thừa khả năng để được yêu thương....<3


it's brand new

 Mới làm cái này nên mọi thứ lung tung quá :)) Nhân dịp cái ngày 4 năm mới có 1 lần, mình cũng nên làm cái gì mới mới cho nó phấn khởi nhỉ.
  Uh thì viết. Nhưng viết cái gì, viết thế nào mới là quan trọng. Dạo này có vẻ như mình đang cạn dần cảm xúc, mỗi lần trong lòng đột nhiên có cái gì đó gợn lên, muốn viết ra cho nóng hổi, thế mà nấn ná mãi lại chẳng .."nỡ" viết chữ nào. Thôi thì, âu cũng tại mình già:)
   Đầu tiên từ cứ thế đã vậy. Việc thì nhiều mà tiền thì ít, đời người chả nhẽ chỉ quanh quẩn mỗi mấy việc thế thôi sao. Bứt phá đi nào, chạy đi, đừng lăn nữa.
Tặng chúng mày vì cái công giới thiệu :))