Trang

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

When i was young.

    Khi người ta bé, người ta luôn mơ một ngày sẽ trở thành giáo viên, người mẫu, diễn viên, bác sĩ, hay nói chung là kiếm thật nhiều tiền, có thật nhiều tình. Khi tôi bé, tôi đã ước mơ nhiều.

     Có những mơ ước quá xa xôi để có thể gọi nó thành tên. Người ta thường hay mơ đến những điều mà ở thực tại người ta chưa có, vô hình chung nó trờ thành những mục tiêu để người ta phấn đấu trong cuộc sống của mình.
   Tôi đã mơ gì nhỉ?
   Khi tôi là học sinh cấp 1, tôi mơ được vào trường cấp hai mà tôi muốn, được gặp một vài người bạn thân, một vài cậu chàng thích tôi, và những bữa tiệc sinh nhật với gia đình...
   Khi tôi ngồi bên cạnh người yêu đầu tiên, tôi mơ cả thế giới này chỉ có tôi và cậu ấy, có nhiều hơn là một vài người bạn, được làm ngơ những anh chàng theo đuổi tôi và được ý kiến ý cò trong những buổi họp gia đình.
   Rồi khi tôi quan niệm tình yêu chỉ là trò đùa vui giữa hai người, vui thì chơi, chán thì bỏ, tôi ước gì tôi đừng suy nghĩ như thế. Tôi mơ đến một ngày tôi gặp người làm tôi rơi nước mắt vì vui sướng, chứ không phải là người cướp đi những điều quý giá đó của tôi chỉ bằng nỗi buồn sáo rỗng.
   Con người là thế, luôn mơ đến những điều mình chưa có, nên có những giấc mơ không bao giờ có điểm dừng. Tôi bây giờ là tôi của 10 năm sau cái thời mà tôi mơ về một tình yêu lãng mạn và bay bổng, là tôi đã lớn, đã mơ về những điều to tát hơn rất nhiều. Chắc người ta gọi đấy là những giấc mơ không thể xa rời thực tế.
   Tôi mơ có gia đình nhỏ hạnh phúc với người tôi yêu. Tôi mơ về cái quỹ chung mà mỗi tháng hai vợ chồng đều có trách nhiệm đóng góp vào để chi tiêu trong gia đình. Tôi mơ về những đứa con, về việc chồng tôi dạy con tiếng Hàn, tôi dạy con tiếng Việt. Tôi mơ một ngày nào đó tôi có thể chăm sóc bố mẹ như bố mẹ đã chăm sóc tôi... Vẫn là mơ, nhưng là mơ có trách nhiệm. Tôi mơ về công việc, tiền bạc, về địa vị xã hội, nhưng hơn hết tôi vẫn mơ về hạnh phúc trong từng điều thực tế mà tôi hướng đến.
     Bạn bè tôi bảo tôi và người yêu sẽ lấy nhau. Bố mẹ người yêu tôi bảo tốt nghiệp xong thì đừng chờ gì nữa. Bố mẹ tôi bảo lấy chồng xa xứ chỉ rước khổ vào thân, khốn khó đủ đường. Tôi và người yêu tôi bảo nhau: "Có tiền đã!". Chả biết thế nào mà việc người yêu tôi "rủ" cưới sau mấy tháng chúng tôi yêu nhau, tôi nghĩ, chẳng qua chỉ là việc đương nhiên. Tôi cũng muốn. Nhưng còn chờ...kế hoạch!.


   Tôi mơ về chúng tôi. Hơi hơi lâu rồi, tôi chưa mơ cho tôi. Ước gì ...

  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét