Trang

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Một ngày khác

   5h30 bước ra đường mà tưởng sau 1 đêm ngủ dậy Hà Nội bỗng biến thành Sapa. Trời đầy sương và không khí thật dễ chịu. Một cô gái trẻ phải làm gì giữa thời tiết...lạ mà tuyệt đẹp như thế này?


  Cô ấy đi học. Dĩ nhiên. Nhưng một điều cô ấy không ngờ tới là vào một ngày đầu tuần đầy sương mù như hôm nay, đối với cô lại là một ngày tươi sáng. Không biết bao lâu rồi, cô đã không còn quan tâm nhiều đến việc học hành, đã không còn coi việc học tập một cách chăm chỉ là một việc đáng được ưu tiên, được đặt lên hàng đầu nữa. Thế mà, cô lại được khen. Vì cô làm bài kiểm tra rất tốt. Vì cô là người đã làm tốt nhất. Cô gái vui lắm, dù không phải cô xem mình hơn người khác, nhưng cô cũng tự hào. Vì một lần nữa, cô cảm thấy những gì mà cô cố gắng lại được công nhận. Một cảm giác quen thuộc... cảm giác mà cô thích...
     
    Chủ nhật mưa lâm thâm, cô cùng người yêu đi men theo những con phố nhỏ đông người qua lại (dù mưa)...rồi cuối cùng dừng lại ở ven hồ Tây, thưởng thức hương thơm nồng của cari, của bánh nan và nhiều món ăn Ấn Độ khác. Cô đã cứ nghĩ rằng cô sẽ chẳng thể nào thích được cari, vì mùi vị đặc trưng của nó, nhưng thật khác khi được nếm hương vị đó vào một ngày mưa lạnh, cùng người mà cô yêu. 
Quán nhỏ và yên bình

Cari và bánh Nan


     Rồi cô chợt nghĩ, đôi khi người ta chẳng thể nào ưa nổi một thứ nào đó, người ta cho rằng thứ đó thật vô vị, chán ngắt và không phù hợp, nhưng rồi thời gian trôi qua, có nhiều thứ thay đổi, và chính bản thân ta thay đổi. Có khi một chiếc áo đã lâu rồi không mặc, ta từng vứt nó vào xó tủ lại được ta mang ra ướm thử, thấy vừa vặn và tự tin,  dường như chiếc áo đó sinh ra là để cho ta.  

    Và có lẽ, dù khó chịu, dù không thoải mái, cũng có lúc sẽ quên, nhưng lúc này cứ phải cố gắng đừng tỏ ra căm ghét quá, đừng vứt bỏ những thứ mình cho rằng không cần thiết, để rồi sau đó không thể tìm ra cách nào lấy lại những điều đó được.

     

2 nhận xét: