Trang

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Trời lại đẹp rồi!!

   Sau mấy ngày rét mướt, nhìn thấy dòng người đi lại dưới ánh nắng mà lòng khoan khoái thế. Trời Hà Nội cứ thế này thì có ai còn muốn bỏ Hà Nội mà đi đâu nữa. Vừa đẹp, vừa yên bình.
    Dường như cuộc đời sinh viên đã cho tôi một sở thích thật bình dân. Sau mỗi bữa ăn, tôi thường nhâm nhi một cốc đen đá ko đường, đông hè gì cũng thế. Hương cà phê thơm nồng, vị cà phê đắng ngậy, làm tôi tỉnh táo và có thêm sức lực cho cả buổi chiều dài. Quán cà phê trước cổng trường pha cà phê không ngon lắm, vị hơi nhạt, mùi không thơm, nhưng lại rất hợp khẩu vị với túi tiền của mấy 'đứa' sinh viên như ... chúng tôi. 2 cốc cà phê, một đĩa hướng dương thế là bao nhiêu việc trên trời dưới biển đều đc đem ra bàn tán hết.


    Tôi thích cà phê ở cửa hàng của tôi, do mẹ tôi pha, mẹ tôi nếm, mẹ tôi rót. Nó có hương vị riêng, rất ngon. Giá cao hơn một tí, nhưng chất lượng hơn nhiều. Chẳng biết vì tôi uống cà phê của mẹ, ngon hơn, lại không cần trả tiền nên mới thấy cà phê ở cửa hàng tôi là ngon nhất, hay là do bản thân cà phê đã ngon...như quảng cáo của một hãng cà phê đã nói: "ngon không cưỡng lại được". Nhưng tôi cũng thích ngồi ở cái quán nhỏ của tôi, ngắm đường phố mà tôi đã từng nhìn ngắm hai mươi mấy năm nay, nhưng mỗi lần nhìn lại thấy nó khác đi một ít. Đó là thời gian mà tôi dừng lại để nghĩ về cuộc đời mình, vì những điều tôi đã làm được, chưa làm được và sẽ phải làm được. Tôi bắt tôi phải nghĩ, phải lo lắng cho cuộc sống của tôi, vì một điều đơn giản là tôi đã đủ lớn để phải làm việc đó.
    Ước gì mỗi ngày được uống một cốc cà phê do chính mình bỏ tiền ra mua, được cùng nhâm nhi ly và phê với người mình yêu, và được dành ra mấy tiếng để suy ngẫm về cuộc sống. Trời cứ đẹp và xanh trong thế này, lòng tôi cũng trong cũng xanh nhiều lắm!!!

2 nhận xét: